| | "Đă đến lúc em nên nh́n vào sự thật và dũng cảm sống như anh... Như anh... Như Gió..."
Chiều, ngồi đốt những chiếc lá cuối thu c̣n sót lại để sưởi ấm mùa đông đang hối hả ùa về. Em lật lại những bài thơ c̣n dang dở và tự hỏi “không biết sẽ c̣n bao nhiêu bài thơ c̣n viết về anh, về ngày ta c̣n có nhau?”
Kỉ niệm đẹp đến nỗi em không dám chia sẻ cùng người khác, sợ họ làm trầy sước nó mất. Em giữ ǵn như những viên pha lê trong suốt và dễ vỡ. Hằng đêm em dọn ra lau chùi và đắm ḿnh trong đó. Tự hạnh phúc và cảm nhận nỗi đau theo cách của riêng ḿnh, cách của người bị bỏ rơi.
Lí trí luôn là những nhà hùng biện tài giỏi nhất, nên chưa bao giờ em có quyết định rơ ràng để quên anh. Em cứ chơi vơi giữa ngổn ngang kư ức và hiện tại, yêu thương và dối lừa.
Làm sao có thể quên những ǵ mà trước đây từng làm em nhớ đến quay quắt ḷng? Kỷ niệm bao giờ cũng đẹp. Kỷ niệm không có tội, vậy có ǵ mà ta buộc phải quên đi? Nhưng nhớ để làm ǵ, để được ǵ khi kỷ niệm lúc nào cũng làm em xót xa và đau đớn hơn tất cả những đớn đau mà cuộc sống bon chen thực tại mang lại?
Em không có nhiều cơ hội để cho và nhận. Đối với em chỉ có sự tuyệt đối và duy nhất. Nên “cơ hội” cũng không là ngoại lệ. Đôi khi em tự đánh mất cơ hội của chính ḿnh khi đưa ra giới hạn cho sự chờ đợi. Ta xa nhau cũng v́ quy luật tuyệt đối đó. Chúng ta chẳng ai có đủ kiên nhẫn để nhận và cho nhau một lời giải thích, một ánh nh́n tha thứ thông cảm.
Anh nghĩ ǵ khi trách cứ em "vô h́nh" trong lúc anh đau đớn và khốn nạn nhất? Em vẫn ở đấy thôi , trong trái tim anh - trong t́nh yêu anh - trong cuộc sống anh ... C̣n anh ,anh ngụp lặn trong hạnh phúc của riêng ḿnh .Ngày ấy em chỉ là người thừa ,em chỉ là người bị bỏ rơi. Suy cho cùng, kẻ ngốc nghếch bao giờ cũng là kẻ tự gậm nhấm nỗi đau của riêng ḿnh và xem đó là điều hạnh phúc. Em cũng là một kẻ ngốc nghếch nhưng chẳng biết làm cách nào để khôn ra được. Chẳng thể tha thứ cho anh rồi cùng anh viết tiếp những trang nhật kư bỏ ngỏ, viết tiếp những bài thơ, cũng chẳng thể quên anh và cũng chưa khi nào em nghĩ rằng em lại yêu thương, nhớ nhung một bóng h́nh khác. Em tách rời cuộc sống hối hả xô bồ, chối từ khéo léo tất cả các cơ hội của t́nh yêu của những kẻ khác mang lại chỉ để sống trọn vẹn với kỉ niệm và an ḷng trong vỏ ốc lập dị của riêng ḿnh. Đôi khi sự hănh diện khi có ai đó bảo em là người khó hiểu. Nhưng đôi khi thấy ḿnh cô độc kinh khủng, muốn khóc nhưng nước mắt khô cằn, hoạ lắm là chỉ ngấn mi rồi khô hẳn. Em xuất sắc trong việc dối lừa cảm xúc thật của ḷng ḿnh, cũng như bằng ḷng với những vần thơ khắc khoải nhớ anh. Dẫu tất cả đă muộn màng! Lại ước giá có thể quay ngược lại thời gian th́ em đă chẳng phải khổ sở như thế này. Ôi kỉ niệm sao mà nhói ḷng.
Nhưng thời gian th́ công bằng đến tàn nhẫn khi chẳng bao giờ quay lại để chúng ta khỏi vấp vào đời nhau, để rồi yêu nhau lại xa và đau đớn. Thời gian cứ b́nh thản trôi và em cứ day dứt về những ngày không c̣n ấy. Không c̣n căn nhà nhỏ chỉ có hai đứa và ốc luộc , và khoai lang nướng .Không c̣n bàn tay ấm và đôi vai vững để em nương tựa (Tất cả chỉ là là những dự định không thành), không c̣n anh của ngày xưa em từng quen biết, không c̣n em của một thời mơ mộng... tất cả vụt qua như là một giấc mơ. Khi tỉnh lại chỉ c̣n những vần thơ lạc lơng, nḥa lệ, buồn đến năo ḷng. Có bao giờ anh nghĩ về em với cảm xúc yêu thương? Thêm một lần ta tŕu mến gọi tên nhau thêm lần nữa! Ngày xưa... ước ǵ...
Mùa đông vẫn khẽ khàng gơ cửa, cái lạnh bao trùm lấy mọi vật xung quanh kể cả trái tim em. Mùa đông ta có nhau và mùa đông ta xa nhau. Nỗi nhớ như đôi chân mà nước mắt như không đủ ấm để xua đi kỉ niệm xưa, xua đi bóng h́nh anh trong em mà chỉ có thể giúp em sống thật hơn với ḷng ḿnh. Và tự hỏi: “Bao giờ em có thể quên anh... ?" |
| | Posted 12/18/2007 3:08 AM - 16 Views - 0 eProps - 0 comments
- recommend
    - recs0
- share
- email
 - sent0
Give eProps or Post a Comment |