|
| <Lúc này tôi mới thật là tôi , có ai muốn thấy tôi - biết tôi ?tôi đang sống rất thật với ḿnh.> Tin nhắn lúc 21-12-07 00:29 "dung co choc tui noi jan len,sao tranh mat tui,co loi nen so phai tranh mat phai khong?muon chia tay thi noi 1 tieng,dung co lap lo" Điên , nghĩ ḿnh là ai chứ ? Mất hết lư trí rồi à? Thưa anh , tôi không rảnh để chọc giận anh đâu ! Tại sao tôi phải tránh mặt anh nhỉ? V́ tôi có lỗi ư ? hỏi anh , tôi đă làm ǵ nào ? Tôi sợ sệt ai mà phải tránh mặt ? Nực cười , không ngờ trí tưởng tượng của anh phong phú thế !! Và xin nói lại với anh 1 lần nữa - lần cuối . Rằng tôi không yêu anh - nghe rỏ nhé - không yêu . Tôi đă nói yêu anh lần nào chưa nhỉ? À , nếu tôi nhớ không lầm th́ chưa.Xin lỗi nếu thời gian qua những hành động của tôi có làm cho anh hiểu lầm rằng TÔI VÔ CÙNG YÊU ANH,để rồi hôm nay anh cho ḿnh cái quyền lớn giọng với tôi và cần tôi nói lên một lời chia tay vớ vẫn nào đó. Chia tay à ? chia tay ai ? chia tay cái ǵ? Chịu. Tôi đang hết sức rơ ràng , không lấp ló . Anh tốt với tôi , tôi sẽ rất biết ơn và tôn thờ anh . Thế nhưng giờ anh xấu tính quá - anh đang gân đua làm chuyện ác với tôi đấy à! Thôi đi anh , ḿnh tôi tàn nhẫn với đời là đủ rồi - anh có học mà - anh con nhà gia giáo mà - cư xữ văn hóa một chút đi - đừng có lên mặt xấc láo với đứa quê mùa , đần độn như tôi.Mất thời gian lắm !! Khuyên anh đấy !! P/S : Cho phép tôi copy nguyên xi cái đoạn đối thoại cuối cùng giữa tôi và anh để làm kỉ niệm , nhé !! Show Recent Messages (F3) You currently appear offline to HT. HT: đâu rùi, 5p rùi đó trach_nguoi_loi_hen: 5p nữa trach_nguoi_loi_hen: HT: đừg có mà bỏ đi ngủ, tui k wên đâu, tui ngồi cah đồg hồ đó trach_nguoi_loi_hen: xong trach_nguoi_loi_hen: nói ǵ nói đi HT: uh HT: tốt, đọc xog rùi HT: nói nhữg lời như thế th́ .......... HT: vậy mà tui cứ tưởg gặp dc ng hiểu ḿh, thế ra trc jờ tui lầm HT: chia tay, tui đâu có nói t́h yêu HT: tui nói t́h bạn HT: lúc trc T w t như thế nào, chắc T vẫn c̣n nhớ HT: v jờ th́, k c̣n là Thy nữa trach_nguoi_loi_hen: quá đáng trach_nguoi_loi_hen: nói đă chưa? HT: đừg có ngĩ t́h yêu, tui nói 1t́h bạn, nhữg j Thy đag làm, k dc gọi là giữa bạn bè đối xử w nhau trach_nguoi_loi_hen: ôi , thế à? trach_nguoi_loi_hen: thế anh nghĩ cái quái ǵ? HT: tui jốg như ng thừa trach_nguoi_loi_hen: khi nhắn tin cho tôi như vậy trach_nguoi_loi_hen: nói cái đéo ǵ trach_nguoi_loi_hen: điên loạn trach_nguoi_loi_hen: tôi mà phải tránh mặt anh à trach_nguoi_loi_hen: Tôi này HT: uh trach_nguoi_loi_hen: Tôi phải đi làm trach_nguoi_loi_hen: đi học HT: uh HT: th́ sao trach_nguoi_loi_hen: tôi ko c̣n thời gian để thở nữa HT: tui k từg như vậy àh trach_nguoi_loi_hen: Tôi như thế này này trach_nguoi_loi_hen: tôi mà phải tránh mặt anh à HT: dẹp đi trach_nguoi_loi_hen: nói tôi có lỗi trach_nguoi_loi_hen: quên đi HT: tui k nói thế trach_nguoi_loi_hen: tôi ko có lỗi với ai hết HT: uh trach_nguoi_loi_hen: làm quái ǵ mà phải sợ - phải tránh mặt trach_nguoi_loi_hen: tởm HT: uh,cảm ơn trach_nguoi_loi_hen: đủ rồi HT: tui chỉ lạ là trc jờ chưa ai đối xử với tui như thế trach_nguoi_loi_hen: tôi ko như thế HT: uh, tui đag tức, và đag háo thắg trach_nguoi_loi_hen: đừng ép tôi quá nhiều HT: tui mún hiểu tại sao tui lại bị như vậy trach_nguoi_loi_hen: đừng làm tôi điên lên trach_nguoi_loi_hen: đời nó thế rồi HT: uh, điên lên đi trach_nguoi_loi_hen: dẹp HT: căi nhau lần cuồi rồi đừg nh́n mặt nhau nữa trach_nguoi_loi_hen: tôi mà điên giờ th́ coi như vứt trach_nguoi_loi_hen: đồ bỏ đi HT: xin lỗi, tôi khôg nói chuyện với ng chửi thề HT: vậy là rơ rồi nhé trach_nguoi_loi_hen: vậy th́ coi như xong phí lời trach_nguoi_loi_hen: tôi đi ngủ HT: coi như 1 năm qua là vứt hết HT: đừg bao jờ gặp mặt tui nữa HT: cứ đi đi HT: đi đi rùi thấy ai đúg ai sai trach_nguoi_loi_hen: đúng - sai để mà làm ǵ ? hở? HT: tui k địh nói nhữg lời cay độc, nhưg cô nói trc, th́ tôi cũg chẳg fải kiêg nể j trach_nguoi_loi_hen: cuối cùng th́ nó cũng thế - ko phải chỉ ḿnh tôi làm anh chán ngấy lên trach_nguoi_loi_hen: mà anh cũng đang rất tệ trong mắt của tôi , bạn ạ trach_nguoi_loi_hen: ừh , nếu thích trach_nguoi_loi_hen: có thể chửi vô tội vạ HT: cái thứ kuli , hạ cấp như nhữg đứa cô wen trach_nguoi_loi_hen: quyền HT: k = 1/2 tui HT: uh trach_nguoi_loi_hen: giờ th́ tôi cũng đă hiểu phần nào HT: trog mắt ng khác, tui luôn hơn HT: mắt cô bị biến dạg rùi đó HT: uh, tui cho cô thấy tui có thể cay độc đến mức nào trach_nguoi_loi_hen: ồ , ra là thế HT: tui chưa từg ngĩ cô là ng như thế trach_nguoi_loi_hen: anh này , đời mà - ai mà biết đc sau này anh sẽ như thế nào HT: tui khá bất ngờ đấy HT: uh, dc HT: thế tui cho cô bít nhá trach_nguoi_loi_hen: không có thượng cấp và hạ cấp khi máu cùng đỏ và nước mắt cùng mặn HT: thế of tui vữg tới đời con tui trach_nguoi_loi_hen: con người mà anh HT: xă hội có thượg lưu, trug lưu, v hạ lưu HT: nhữg tiêu chuẩn đó tíh theo tiền v thế lực trach_nguoi_loi_hen: vậy th́ tôi mong anh - luôn luôn giàu - măi măi giàu để có cái quyền khinh miệt người khác trach_nguoi_loi_hen: HT: uhm, quản lư of Cát Đằg, 3tr /thág, k sốg nổi ở đất sài g̣n này đâu HT: tks, tui k cần cô mog HT: tui đủ lực để làm trach_nguoi_loi_hen: Vâng vâng - sau này anh sẽ giàu mà - yên tâm trach_nguoi_loi_hen: anh nói ít thôi - c̣n để sức mà làm giàu HT: tui đă nói lời khuyên này rui, và tui sẽ nhắc lại, đừg ở đây, k có chỗ cho nhữg con ng k có thế HT: chỗ này là chỗ ng ta jả dối nhau HT: lừa lọc nhau HT: cô chắc là cô sẽ k bị lừa chứ trach_nguoi_loi_hen: ôi , anh dày dặn và anh biết nhiều nhỉ , khâm phục đấy HT: tôi đă từg thực ḷgm v jờ th́, hết rồi HT: cả cái con ng như cô (cax đây 1 năm tui từg gặp)mà bị biến ra thế này trach_nguoi_loi_hen: tôi sẽ sống theo cách của tôi - có bị lừa thêm 1 vài lần nữa cũng là chuyện của tôi - đấy , có cần nói thêm ǵ nữa ko? HT: uh, dc lắm, hết t́h nghĩa thế là cùg HT: tôi làm cô căm thù tôi luôn 1 thể nhá trach_nguoi_loi_hen: Quên đi HT: nhữg j tui nói cho, t k lấy lại, nhữg j tui nói cho mượn, cô làm ơn vứt nó đi dùm tui trach_nguoi_loi_hen: Anh ko đáng để tôi bận tâm đâu, anh muốn lấy lại những thứ anh đưa tôi lúc nào cũng đc HT: c̣n if cô jữ lại, th́ tùy cô ngĩ j khi nh́n thấy nó trach_nguoi_loi_hen: sẵn sàng luôn HT: tui k thèm HT: nhữg thứ đó trach_nguoi_loi_hen: ôi , hảo tâm nhỉ trach_nguoi_loi_hen: thế th́ tôi phải làm sao bây giờ? HT: tui chỉ cần nhịn tiền nhậu 1 tuần là đủ HT: vứt nó đi dùm tui HT: ra sôg càg tốt nhé trach_nguoi_loi_hen: ừh , tùy tôi chứ ǵ trach_nguoi_loi_hen: dài ḍng , nhiễu sự trach_nguoi_loi_hen: th́ tùy HT: uh,tui k đủ mặt dày để gặp cô lần nữa trach_nguoi_loi_hen: tùy tôi rồi th́ nói làm đéo ǵ nữa trach_nguoi_loi_hen: tởm lợm HT: k nói nữa, làm ơn xóa blog đi dùm tui trach_nguoi_loi_hen: àh trach_nguoi_loi_hen: nhân tiện , cho tôi copy lần nói chuyện cuối cùng giữa tôi và anh trach_nguoi_loi_hen: lên blog tui , làm kỉ niệm HT: uh, tks, dù sao tui cũg đă đề f̣g trc rùi HT: nhớ in lun câu này nhá trach_nguoi_loi_hen: và để cho bạn bè thấy tôi ... nhục như thế nào HT: tùy cô thui trach_nguoi_loi_hen: thật sự là nhục lắm đấy HT: cô tự làm xấu ḿh trach_nguoi_loi_hen: nhưng đây là 1 phần trong cuộc sống tôi mà HT: để hạ ng khác HT: tui k dễ bị hạ đâu trach_nguoi_loi_hen: quên đi nhé trach_nguoi_loi_hen: tôi ko tự làm xấu tôi - mà vốn tôi đă xấu sẵn rồi trach_nguoi_loi_hen: c̣n anh thế nào , th́ hăy để người khác đánh giá trach_nguoi_loi_hen: okie? trach_nguoi_loi_hen: anh hiểu chưa? trach_nguoi_loi_hen: tốt , tôi kết thúc đây HT: uh, tui sợ đấy, tui có tóc mà, tui đâu có trọc đâu mà tui bất cần đời HT: vĩnh biệt Vâng , th́ anh ạ , anh nghĩ ḿnh hơn người khác - anh cho ḿnh là "đỉnh của đỉnh", nhưng đối với tôi - con người hơn nhau ở ư chí - anh ơi , tiền bạc dùng để sống chứ không phải dùng để đánh giá giá trị một con người.< Với tôi , sau khi nghe anh nói - tôi nhận ra anh cũng tầm thường thôi.> Cứ sống đi anh , đời sẽ giúp anh trưởng thành hơn . tôi thật sự mong anh đủ giàu , đủ thông minh , đủ nhân ái để c̣n biết thương yêu người khác - những người có hoàn cảnh thua kém anh. Tôi th́ tôi có một ước mơ cháy bỏng từ bé , "ƯỚC G̀ TÔI CÓ NHIỀU ĐỂ MÀ CHO" Đáng tiếc ... | | |
| Này , anh đang nói những lời mà tôi không thích nghe , anh làm tôi nỗi cáu lên rồi đó ! Anh ? Anh biết ǵ về tôi không ? Anh biết điều ǵ đang xăy ra với tôi không ? Anh biết hằng ngày tôi phải sống thế nào không ? Không ! V́ anh nh́n đời và nh́n tôi hời hợt quá ! Mà cũng phải thôi , anh làm sao hiểu được những đứa lạc loài xứ sở như tôi ! Anh quá ư đầy đủ , anh có tất cả những ǵ anh cần ... c̣n tôi ư ? tôi phải bắt đầu lo cho cuộc sống của tôi , v́ chẳng ai giúp đỡ tôi cả. Cuộc sống của tôi thay đổi rồi , tôi không c̣n là tôi của những ngày nhiệt t́nh và phóng khoáng nữa . Có lẽ , điều này làm anh phải suy nghĩ nhiều ? Rằng tôi thực dụng và xấu tính hơn bao giờ hết ? Vâng , tôi biết mà ... Tôi có mong anh hiểu và thông cảm cho tôi đâu . Tất cả những ǵ tôi cần là một bờ vai đủ chắc , một con ngừời không quá lắm lời ... tôi chưa có đươc . Tôi không chỉ muốn nói riêng anh , c̣n rất nhiều người nữa . Họ cứ cho rằng họ quan tâm đến tôi , nhưng thật ra ... họ ṭ ṃ về cuộc sống của tôi th́ đúng hơn ! Mà khốn nạn thật , tôi có cái ǵ để khiến ngừoi ta thích thú và săm soi nhiều thế ?!! Tôi cần một bàn tay d́u tôi đứng lên chứ không phải một bàn chân sẵn sàng có mặt lúc tôi xă ra chuyện , để rồi đạp tôi xuống sâu hơn vùng cơ cực . Anh ? Anh hiểu không ? Quá đáng thật ? Lại là chuyện t́nh cảm , sao tôi ghét phải nói những vấn đề liên quan đến t́nh cảm thế không biết . Anh yêu tôi không ? Có 1 hay 2 người ǵ đó cũng đang yêu tôi . Nhưng tôi ... anh biết đấy , với tôi "yêu" là một thứ ǵ đó quá ư xa xỉ , tôi có dám mơ tới đâu . Điều tôi cần bây giờ là sống và tồn tại , xin lỗi anh , tôi cần sống hơn bao giờ hết , v́ cuộc sống của tôi - tôi có thể giả tạo và lừa dối vô số người - v́ cuộc sống của tôi - tôi có thẻ sống không phải là tôi - điều này mới thật sự khó , anh ạ. Sống lừa dối ḿnh ... Tôi muốn nói , rằng :
Tôi không có lỗi với mọi người , càng không có lỗi với anh . Tất cả các người đă làm được ǵ cho tôi ? Không làm được ǵ th́ không có quyền khinh miệt và tra hỏi tôi ! Tôi quá mệt , nếu có thể hảy để yên cho tôi ngủ . Anh , tôi đang nói nhiều đến anh đấy . Hăy ở bên tôi , đi bên tôi nếu anh muốn , nhưng tôi không thích anh nói nhiều - về những con người xung quanh tôi - những mối quan hệ của tôi ... Lúc cần , tôi sẽ nói. Đừng thắc mắc về t́nh yêu của tôi nữa . Anh muốn biết ư ? Vậy th́ tôi miễn cưỡng xin thưa Anh - tôi không yêu ai cả. Tôi ... không xứng đáng được yêu , như anh đă thấy - đă biết . Tôi mệt , tôi muốn đi ngủ . Anh , để yên cho tôi ngủ chứ ?! Cám ơn anh  | | |
| "Đông Đến rồi phải không anh? Sài G̣n cũng có mùa đông? Chớm lạnh rồi đấy Anh có đủ ấm chăng?"
Yêu thương ơi !
Thời gian này em cực quá !! em gồng ḿnh lên để làm - để học ... lúc nh́n lại thấy ḿnh te tua , thảm thương đến không thể tả. Có thương em th́ nhắn cho em một tiếng , đừng dành cho em sự quan tâm trong thầm lặng , em biết nhưng em sẽ giả vờ như không biết đâu ...
Thương yêu ơi !
Sài G̣n cái lạnh chẳng làm nên nỗi một mùa, em gom góp gió - gom góp những cái xuưt xoa khi đi trên đường để làm nên một mùa đông thật dài - thật đầy - thật nhớ ... Hiểu em nói ǵ không ? Có thương em th́ về nắm lấy bàn tay em nhé , đă hơn một mùa đông rồi vậy mà ḿnh vẫn chưa là của nhau ...
Yêu thương ơi !
Mặc thêm áo nhé , chăm sóc bản thân ḿnh tốt nhé ... Em thèm có được cái quyền bắt anh phải làm theo ư em quá !! yên tâm đi , em chỉ ra lệnh cho anh làm những điều có lợi cho anh thôi, thỉnh thoảng hứng chí mới bắt anh đi cướp nhà băng để mua cho em khoai lang nướng và ốc luộc . Nhớ không ? C̣n thương em th́ anh chắc chắn phải nhớ , nhỉ ?
Thương yêu này !
Mặc dù "theo dơi" anh mỗi ngày , biết anh sống thế nào - suy nghĩ ra sao ... vậy mà , em không đủ can đảm để thốt lên một câu hỏi han, cứ giả vờ như em không hề hay biết - không hề quan tâm ! có làm anh đau ḷng không ? Em xin lỗi anh nhé , yêu thương . Em tin là anh hiểu em , v́ hiểu nhau nên mới yêu nhau nhiều đến thế !!
...
Sài G̣n mùa gió chướng đă đi qua , cái se lạnh đă không c̣n , những đắng cay - vất vă cũng sẽ không c̣n . Trôi hết , nhanh như một cái chớp mắt , nhanh như một nỗi nhớ vừa vụt qua , có quá đáng không ? Đến rồi đi như thế à? Không vấn vương - thương tiếc ǵ sao ?
C̣n có Em nhỏ giữa Sài G̣n rộng . | | |
| "Đă đến lúc em nên nh́n vào sự thật và dũng cảm sống như anh... Như anh... Như Gió..."
Chiều, ngồi đốt những chiếc lá cuối thu c̣n sót lại để sưởi ấm mùa đông đang hối hả ùa về. Em lật lại những bài thơ c̣n dang dở và tự hỏi “không biết sẽ c̣n bao nhiêu bài thơ c̣n viết về anh, về ngày ta c̣n có nhau?”
Kỉ niệm đẹp đến nỗi em không dám chia sẻ cùng người khác, sợ họ làm trầy sước nó mất. Em giữ ǵn như những viên pha lê trong suốt và dễ vỡ. Hằng đêm em dọn ra lau chùi và đắm ḿnh trong đó. Tự hạnh phúc và cảm nhận nỗi đau theo cách của riêng ḿnh, cách của người bị bỏ rơi.
Lí trí luôn là những nhà hùng biện tài giỏi nhất, nên chưa bao giờ em có quyết định rơ ràng để quên anh. Em cứ chơi vơi giữa ngổn ngang kư ức và hiện tại, yêu thương và dối lừa.
Làm sao có thể quên những ǵ mà trước đây từng làm em nhớ đến quay quắt ḷng? Kỷ niệm bao giờ cũng đẹp. Kỷ niệm không có tội, vậy có ǵ mà ta buộc phải quên đi? Nhưng nhớ để làm ǵ, để được ǵ khi kỷ niệm lúc nào cũng làm em xót xa và đau đớn hơn tất cả những đớn đau mà cuộc sống bon chen thực tại mang lại?
Em không có nhiều cơ hội để cho và nhận. Đối với em chỉ có sự tuyệt đối và duy nhất. Nên “cơ hội” cũng không là ngoại lệ. Đôi khi em tự đánh mất cơ hội của chính ḿnh khi đưa ra giới hạn cho sự chờ đợi. Ta xa nhau cũng v́ quy luật tuyệt đối đó. Chúng ta chẳng ai có đủ kiên nhẫn để nhận và cho nhau một lời giải thích, một ánh nh́n tha thứ thông cảm.
Anh nghĩ ǵ khi trách cứ em "vô h́nh" trong lúc anh đau đớn và khốn nạn nhất? Em vẫn ở đấy thôi , trong trái tim anh - trong t́nh yêu anh - trong cuộc sống anh ... C̣n anh ,anh ngụp lặn trong hạnh phúc của riêng ḿnh .Ngày ấy em chỉ là người thừa ,em chỉ là người bị bỏ rơi. Suy cho cùng, kẻ ngốc nghếch bao giờ cũng là kẻ tự gậm nhấm nỗi đau của riêng ḿnh và xem đó là điều hạnh phúc. Em cũng là một kẻ ngốc nghếch nhưng chẳng biết làm cách nào để khôn ra được. Chẳng thể tha thứ cho anh rồi cùng anh viết tiếp những trang nhật kư bỏ ngỏ, viết tiếp những bài thơ, cũng chẳng thể quên anh và cũng chưa khi nào em nghĩ rằng em lại yêu thương, nhớ nhung một bóng h́nh khác. Em tách rời cuộc sống hối hả xô bồ, chối từ khéo léo tất cả các cơ hội của t́nh yêu của những kẻ khác mang lại chỉ để sống trọn vẹn với kỉ niệm và an ḷng trong vỏ ốc lập dị của riêng ḿnh. Đôi khi sự hănh diện khi có ai đó bảo em là người khó hiểu. Nhưng đôi khi thấy ḿnh cô độc kinh khủng, muốn khóc nhưng nước mắt khô cằn, hoạ lắm là chỉ ngấn mi rồi khô hẳn. Em xuất sắc trong việc dối lừa cảm xúc thật của ḷng ḿnh, cũng như bằng ḷng với những vần thơ khắc khoải nhớ anh. Dẫu tất cả đă muộn màng! Lại ước giá có thể quay ngược lại thời gian th́ em đă chẳng phải khổ sở như thế này. Ôi kỉ niệm sao mà nhói ḷng.
Nhưng thời gian th́ công bằng đến tàn nhẫn khi chẳng bao giờ quay lại để chúng ta khỏi vấp vào đời nhau, để rồi yêu nhau lại xa và đau đớn. Thời gian cứ b́nh thản trôi và em cứ day dứt về những ngày không c̣n ấy. Không c̣n căn nhà nhỏ chỉ có hai đứa và ốc luộc , và khoai lang nướng .Không c̣n bàn tay ấm và đôi vai vững để em nương tựa (Tất cả chỉ là là những dự định không thành), không c̣n anh của ngày xưa em từng quen biết, không c̣n em của một thời mơ mộng... tất cả vụt qua như là một giấc mơ. Khi tỉnh lại chỉ c̣n những vần thơ lạc lơng, nḥa lệ, buồn đến năo ḷng. Có bao giờ anh nghĩ về em với cảm xúc yêu thương? Thêm một lần ta tŕu mến gọi tên nhau thêm lần nữa! Ngày xưa... ước ǵ...
Mùa đông vẫn khẽ khàng gơ cửa, cái lạnh bao trùm lấy mọi vật xung quanh kể cả trái tim em. Mùa đông ta có nhau và mùa đông ta xa nhau. Nỗi nhớ như đôi chân mà nước mắt như không đủ ấm để xua đi kỉ niệm xưa, xua đi bóng h́nh anh trong em mà chỉ có thể giúp em sống thật hơn với ḷng ḿnh. Và tự hỏi: “Bao giờ em có thể quên anh... ?" | | |
| H́nh như anh đang cáu gắt,vô lư thật.Em có lỗi ǵ nào? Anh muốn trả lại những yêu thương ngày ấy cho em ? Ừh, anh trả th́ em nhận. Nhưng ... anh sai rồi , em không phải là đứa đầy kiêu hănh như anh tưởng,anh không hiểu em ưh? Em yếu đuối hơn những ǵ anh thấy và nhu nhược hơn những ǵ anh nghĩ.Em tệ lắm !! Anh muốn nghe suy nghĩ thật từ chính em không ? ... Muốn nói với anh
về mùa đông
về anh
về em
về t́nh yêu
và những cơn băo biển Đầu tiên là về mùa đông anh nhé
em thích mùa đông
thích những đêm rét tần ngần
choàng thêm áo bông... đeo găng tay to xù... em vẫn không đủ ấm
thế mà chỉ một lời anh nói
"Em nhớ mặc thêm áo... em lạnh... tim anh đau"
em ấm hết một mùa *Giờ th́ em nói về anh
anh ngọt ngào
anh nồng ấm
anh đầy ắp thương yêu
anh ơi ! đừng cưng em nhiều
em lạ lùng... em t́m đến những cơn đau dài năm tháng *Em nói về em đây
em yêu những buổi chiều ảm đạm
yêu mùa đông
và yêu anh nữa
trái tim em thắp lửa
và ngọn nguồn cho những ngọn lửa cháy rực
là anh
em dịu dàng
điều này th́ anh biết phải không ?
em ngông cuồng
có lẽ điều này anh cũng biết!?!
hăy yêu em bằng trái tim tha thiết
nhưng đừng ràng buộc em bằng những định kiến cuộc đời
định kiến đứng trước em... bất lực
cảm ơn anh đă đánh thức em bằng t́nh yêu rất thực
để em dám liều ḿnh thách thức tương lai
dẫu con đường sau này đầy rẫy chông gai
em sẵn sàng bước qua v́ có anh đứng đợi Cuối cùng
em nói anh nghe về biển chiều dữ dội
khi những cơn băo tan vào ngọn sóng bạc đầu
em nói anh nghe về t́nh yêu và câu hát nguyện cầu
t́nh yêu đôi khi chỉ thật mặn nồng khi vượt qua băo biển Thôi nào...
em sẽ ru t́nh yêu trên những con sóng biếc
ngủ đi anh...
mùa đông ấm môi hồng. | | |
|